Hạnh Phúc Tôi


Khóc

ngày 04.09.10 trong mục Tùy Bút. ý kiến .

Tôi không muốn khóc, nước mắt dâng lên, nghẹn ngang, điện thơ từ Việt Nam gởi sang

Chào Trang, sáng nay chi va chi Thu Van, chi Thu Dung va mot chi ban cua chi da den tham Hoang Loan roi. Vua den noi thi ho khong cho vao gap, vi noi suc khoe cua HL. rat yeu, khong tho duoc , phai tho bang binh duong khi. Nghe noi la bi. xo^’c thuo^’c gi do, nen yeu lam. Chi nan ni y ta cho vao gap mat roi chi di ra, chi khong muon lam phien, o lau. Nan ni mai nguoi ta moi cho vao, chot nhin thay ma chi khong cam duoc nuoc mat, khong noi nen loi. Toi cho Loan qua. Chi quyen gop duoc cua SNA_ Ottawa so tien la $ Gia kim, chi trao cho em ho cua HL. , co nang nay lai dua dui vao tay HL. »» Đọc tiếp phần cuối…

Đẹp

ngày 03.09.10 trong mục Tùy Bút. ý kiến .

Hôm đám tang bà tôi, cô The khóc thành thác, mình cô lếch thếch đi theo quan tài mũi dãi ròng ròng, cứ mà “Mẹ ơi mẹ ơi …” . Xe đưa thành đoàn cũng ngót trăm chiếc, bà tôi đi, cả họ kéo về tiễn. Những đứa cháu từ xa chưa hề gặp mặt, có đứa đang giữa mùa thi, cũng theo ba mẹ về chịu tang. Nhiều anh chị họ tôi không nhận ra, vì không gặp nhau đã hơn mười năm. Ai nấy đều bận đồ đen, đeo kính đen, nghiêm trang, lịch sự. Nhiều người khó chịu ra mặt, vì cô The cứ i ỉ khóc mãi không nín. Bác Phó gái lâu lâu lại chạm vai cô, nửa an ủi, nửa muốn cô rời xa xa cái quan tài đôi chút, nhưng rốt cuộc đành lắc đầu để mặc cô . Cứ thế, cái đám tang y như chỉ của riêng cô, từ nhà quàn vào nhà thờ, từ nhà thờ ra đến nghĩa địa. Táng xong thì cũng đến ba giờ trưa, mọi người kéo về nhà Bác Phó ăn uống . Tôi bảo Psi đứng đợi, có ý quay tìm xem cô The để hỏi thăm. Chợt bàn tay lạnh ngắt chạm nhẹ vào ót, một luồn điện như từ cõi âm chạy lên khiến tôi rởn da gà. Quay qua, cô The phà khói mùa đông ra như người hút thuốc, những làn khói ấy đọng lại thành âm thanh trong không trung, đương hỏi “In và Psi có cần ai chở về ?” »» Đọc tiếp phần cuối…

Việt Dã

ngày 27.08.10 trong mục Tùy Bút, Đời Sống. ý kiến .

Chạy, chạy và chạy là môn thể thao không khó, “chưa đi đã chạy” dễ ơi là dễ, vừa 9 tháng tuổi đã biết đi là việc bình thường, nhất là không thèm bò, lò dò đi còn nhanh hơn nữa. Chẳng cần bất kỳ một dụng cụ gì, chẳng đòi hỏi bất kỳ một khả năng đặc biệt gì, ai cũng có thể chạy giống ai. Nhưng chạy việt dã thì phải tính lại.

Việt dã Marathon, được biết đến lâu ơi là lâu, qua câu chuyện được truyền tụng kể lể về một người anh hùng tên Pheidippides bên Hy Lạp, thời 530 trước Thiên Chúa Giáng Sinh, Pheidippides chạy 42 cây số và 192 mét đổi sang dặm Anh là 26 dặm 385, những số lẻ chẳng cần nhớ làm gì chỉ cần nhớ số chẵn cho nhanh. Đoạn đường 42 cây số dài bằng 42 lần chiều dài cầu Sài Gòn (gần 1000 mét chiều dài) và gần 16 lần chiều dài của cầu Kim Môn - Golden Gate ( dài hơn 2.700 mét). Người anh hùng chạy đường trường từ trận giáp lá cà Marathon về thủ đô Athens báo cho vua biết tin chiến thắng quân Ba Tư, chạy không ăn không uống nên sau khi la to “chúng ta toàn thắng” là người anh hùng trút hơi thở cuối cùng. Chuyện kể thuộc dạng huyền thoại còn bị tranh cãi vì không đúng với các nguồn ghi chép lịch sử khác, nhân vật luôn bị khai tử để không bị chất vấn nữa, chết rồi là hết. »» Đọc tiếp phần cuối…

Garage Sale!

ngày 20.08.10 trong mục Tùy Bút, Đời Sống. ý kiến .

garage_sale.gifMùa hè mùa của garage sale, cửa nhà xe mở toang, hai chiếc bàn xếp được mở ra, loại bàn nhựa dùng cho các buổi họp mặt trong vườn có nướng sườn bò Đại Hàn, đùi gà Froster Farm, thịt vai thịt lưng của các chú cô ột ột, thời gian sau này người ta nướng cá hải sản và rau củ nhiều hơn thịt, không phải vì muốn tu nhân tích đức, giảm sát sanh, mà vì sợ bị bệnh.

Garage sale là một hình thức để tống khứ các vật dụng chủ nhà không còn thích nữa, nhất là các loại quà tặng linh tinh, sinh nhật – kỷ niệm ngày đính hôn, thành hôn, ngày cha ngày mẹ, ngày ông ngày bà, ngày thư ký, ngày tình nhân, ngày chủ, ngày tớ những món quà vô thưởng vô phạt, theo thời gian ngày càng vô thưởng vô phạt. Thí dụ năm đầu kỷ niệm ngày cưới, món quà chồng tặng vợ là đôi bông tai hạt xoàn lấp lánh – vợ tặng chồng cái bóp Louis Vuitton, năm thứ hai - thứ ba - thứ tư - thứ năm có thể vẫn còn có thể tiêu xài rộng rãi cho các món quà giá trị, đến lúc thằng cu cái hĩm xuất hiện, trăm thứ để lo toan, món quà kỷ niệm ngày cưới sẽ tà tà xuống giá, hay cả hai đồng vợ đồng chồng quên nó luôn cho khỏe túi, để tiền vào trương mục để dành cho con đi học. Khổ nỗi, lương tâm áy náy nhất là phương pháp quảng cáo hiệu quả không ngờ, đành phải theo hướng dẫn của quảng cáo ghé mua quà giá rẻ có kèm thêm dịch vụ gói ghém buộc nơ. »» Đọc tiếp phần cuối…

Bòn Bon

ngày 12.08.10 trong mục Tùy Bút, Đời Sống. ý kiến (2).

bonbonHơn hai tháng nay, đi ngang chợ nào cũng có mít, gía không còn đắt như vài năm trước, mua một trái mít hơn mười ký mất tiêu 60 đồng đô Mỹ, người còn ở Việt Nam nghe thế hẳn trợn tròn mắt. Năm nay gía cả đã nhẹ nhàng hơn, dưới một đồng một cân anh (pound = 425 gr) trái mít hơn mười kg chỉ còn khoảng trên dưới hai mươi đồng. Giống như cách đây gần hai mươi năm, một trái xoài tươi gần ba đồng, đến nay một thùng sáu đến tám trái có khi cũng chỉ ba đồng, khi chợ tung ra bán hạ giá vì hàng chất trong kho bắt đầu chín rộ. Có lẽ mỗi chợ mua mão hẳn một vườn cây chăng? Mà xoài của mỗi chợ khác vị khác hiệu chẳng giống nhau, Ocean khác Đại Thành khác, Senter chẳng giống 99, Thanh Trúc - Hải Thành thùng màu vàng thùng màu tím, ngay cả các chàng Mễ bán dạo bên đường cũng bán xoài khác hiệu. Nói chung vào đúng mùa trái cây nhiệt đới, dân chúng California sung sướng thưởng thức không biết bao nhiêu thứ trái cây để kể. Nhớ ngày nào phải hồi hương lập nghiệp, xa lánh ánh đèn đô thị tập làm việc đồng áng cho biết lao động với người ta, thòm thèm ngắm bức tranh, chụp hình đĩa trái cây treo trên vách nhà dựng bằng lá dừa, có trái dưa vàng cantaloupe loại trái này Việt Nam chưa thấy bao giờ, trái kiwi, trái sơ ri một hột (cherry) mà mơ mộng có ngày được nếm xem nó chua ngọt thế nào, bây giờ chợ chất đầy mua một tặng một không thèm ăn nữa. Kiwi trái xanh chê chua không thèm ăn, phải lựa loại kiwi vàng nhập cảng từ New Zealand hơn hai đồng một trái mới chịu, đúng cái lưỡi là nguồn cơn của bao tội lỗi.
»» Đọc tiếp phần cuối…